Hỏi - Đáp

60 bài thơ buồn đến nao lòng, hợp tâm trạng để đăng Facebook

Ai trong cuộc đời cũng sẽ có lúc chán nản, muốn buông xuôi. Và lúc ấy, mỗi người lại có một cách riêng để vực dậy tinh thân của mình. Có người chọn cho mình cách đọc và nghiền ngẫm từng câu từng chữ của những bài thơ buồn, thả lòng mình theo nỗi lòng của tác giả, rồi đăng lên Facebook để tìm thấy chính nỗi niềm của mình trong đó. Nếu bạn cũng mang tâm trạng buồn, chán chường thì hãy cùng đọc những bài thơ buồn dưới đây để tự lau nước mắt, để mạnh mẽ hơn và để giúp bản thân tự cố gắng hơn nhé!

1. Thơ buồn về tình yêu

Những bài thơ buồn về tình yêu, là những bài thơ tình buồn mang tâm trạng khi thất tình, khi chia tay người yêu, khi bị người yêu phản bội,… Những điều đau đớn, thầm kín đó chẳng biết tâm sự cùng ai đành gửi vào thơ, mượn những dòng thơ buồn hay để nói hộ tâm trạng mình, giúp tâm trạng vơi đi nỗi buồn, nỗi nhớ người yêu trong vô vọng.

Chủ đề tình yêu trong những bài thơ buồn

TA ĐÃ YÊU – Đồng Ánh Liễu

Ta đã yêu … yêu một người lặng lẽ

Không kề bên không san sẻ mỗi ngày

Không hẹn hò không thề nguyện chung tay

Mà tình vẫn đắm say và tha thiết

Ta đã yêu…yêu một người cùng kiệt

Giấu người yên ở trong đáy tim mình

Cảm ngọt ngào hạnh phúc trong im thinh

Chỉ lặng lẽ bên người trong giấc mộng

Không biết nữa tháng năm sau dài rộng

Hình bóng người còn lẩn khuất bên ta

Tình yêu này có còn mãi thiết tha

Ta còn có nhớ người hoài không dứt

Ta chẳng ước … gần người thêm một chút

Cứ yêu người lặng lẽ thế mà thôi

Người trong ta như nắng ấm bên đời

Như là gió, là trăng, là mây nước

Gần ta lắm nhưng mà không với được

Cứ thế thôi len lỏi ở quanh mình

Từ hoàng hôn rồi lại đến bình minh

Trong tâm tưởng người vẫn luôn ở cạnh

Ta đã yêu … yêu người trong thầm lặng

Yêu kiệt cùng … dẫu chẳng được kề bên..!

Bài thơ Ta đã yêu - Đồng Ánh Liễu

Bài thơ Ta đã yêu – Đồng Ánh Liễu

DẬY ĐI EM… – Tiểu tử HK

Dậy đi em, cô gái nhỏ của anh

Anh lại muốn được ăn cơm em nấu

Đã lâu rồi anh không uống sữa đậu

Mà ngày xưa em vẫn thường hay pha

Dậy đi em, anh hứa tập quét nhà

Tập cùng em nấu cơm, rửa chén

Sẽ không bao giờ anh đến trễ hẹn

Không làm gì để em buồn nữa đâu

Dậy đi em, em đừng ngủ quá lâu

Anh sẽ chở em đi dạo phố

Dậy mà xem hoa hồng đã nở

Dậy mà còn, mặc áo cô dâu

Dậy đi em, anh đã quá u sầu

Anh đau lắm, khi thấy em ngủ mãi

Cho anh được thêm một lần yêu lại

Dậy đi em, đừng ngủ nữa được không…

CÒN GÌ CHO NHAU – Cáo

Mình còn gì cho nhau đây anh

Ngoài vạn mảnh tim đau và ngàn lời phù phiếm

Tình yêu xưa vốn tưởng là màu nhiệm

Mà nay chỉ toàn tàn tích xót xa

Cuối cùng thì buông tay nhau ra

Khi chúng ta không còn vì nhau nữa

Tha thiết xưa mình lỡ tay…đánh vỡ

Chẳng thể nhặt về cũng chẳng thể nguôi quên

Mình còn lại trong nhau duy nhất một cái tên

Người năm cũ, người từng thương năm cũ

Môi hôn xưa ngọt ngào xưa vừa đủ

Để chúng mình bày biện cuộc ly tan

Không có nhiệm màu nào tồn tại trên thế gian

Nên lãng quên anh là điều em không thể

Yêu dấu nay chỉ còn câu chuyện kể

Em giữ riêng mình… trong năm tháng không anh.

EM ÔM TÌNH MÌNH TRONG NỖI NHỚ MỒ CÔI – Dã Quỳ (THP)

Em nhặt từng mảnh vụn thời gian

Tìm ký ức cùng anh một thời ngọt ngào, nồng mặn

Giọt nước mắt rơi nghe môi mình chát đắng

Ký ức trôi dần anh cũng hóa xa xôi.

Tháng Tư, em ôm tình mình trong nỗi nhớ mồ côi

Thương nhánh bằng lăng oằn mình cuối trời tím biếc

Đã từng vì thương nguyện nồng nàn tha thiết

Vậy mà, ngày chia tay dửng dưng như quen biết qua đường.

Năm tháng đưa chúng mình trở về xa lạ người dưng

Một nửa tình anh lưng chừng ở lại

Có người không hiểu lòng trách em: sao dại khờ ôm mãi

Người ra đi nào trở lại bao giờ.

Chỉ em hiểu mình chẳng thể là mình của những ngày xưa

Thời còn mộng mơ riêng một màu hoa tím

Nên hoài ấp ôm tình anh, sợ bỏ buông sẽ phai mòn kỷ niệm

Như hoa chưa thắm màu phù phiếm vội lãng quên…

CHÚNG MÌNH KHÔNG THỂ….. – Nguyễn Lam Yên

Có những lỗi lầm chỉ có thể lãng quên

Chứ cả đời không thể nào sửa chữa

Anh không thể nắm tay em lần nữa

Bởi thương yêu đã thật sự lụi tàn

Có những lỗi lầm tưởng đã hóa tro than

Vẫn chẳng thể biến tan thành mây khói

Con tim em vẫn xót xa nhức nhối

Bởi những lời anh nói thật đắng cay

Có những lỗi lầm ngỡ có thể nhạt phai

Nhưng năm tháng chẳng dễ gì bôi xóa

Có chiếc lá khô ngỡ đã bay theo gió

Nào hay đâu nằm ngay dưới chân mình

Em chẳng thể nào làm quá khứ hồi sinh

Cũng chẳng thể vớt bóng trăng dưới nước

Nếu hai đứa chẳng thể nào chung bước

Thì từ đây đành chia rẽ đôi đường

Trời lạnh rồi, giấc mộng đã mù sương….

QUÁ KHỨ CỦA NHAU – Lam San

Ừ, đến sau cùng.. người cũng chọn rời xa

Rồi ngày hôm qua cũng lại là quá khứ

Rồi chúng ta sẽ trở thành người cũ

Và những chuyện xưa sau đó.. cũng quên nhiều

Ừ, cũng chỉ là khép lại một cuộc yêu

Giống như hoàng hôn buổi cuối chiều hôm ấy

Nắng vẫn long lanh, thật dịu dàng biết mấy

Vậy biết đâu chừng.. kết thúc lại đẹp hơn

Ừ, sao phải buồn vì mấy chuyện cô đơn

Những người tốt hơn.. trên đời luôn vẫn có

Ai muốn ra đi thì mình đâu cần giữ

Níu kéo làm chi một quá khứ cũ nhàu

Nếu không thể nào đi đến cuối cùng nhau

Vậy mình buông thôi, nhẹ nhàng như vừa đến

Một đóa quỳnh hương dù dịu dàng, e thẹn

Thì sớm ngày mai.. nào ai nhớ nhung gì?

Ừ, thì cũng buồn khi nói chuyện chia ly

Cũng rất buồn khi chúng mình không đến cuối

Nhưng người yên tâm, tại người đâu có lỗi

Bởi có trách thêm thì cũng thế thôi mà

Chuyện hôm qua.. sẽ để lại hôm qua

Còn chuyện chúng ta sẽ lưu vào ký ức

Sau những tổn thương … chúc người luôn hạnh phúc

Hạnh phúc giùm ta, một quá khứ phai màu

Từ nay chúng mình, sẽ chỉ còn.. là quá khứ của nhau.

NHỚ – Đồng Ánh Liễu

Đã bao lần em cầm điện thoại lên

Mở Zalo xem anh còn truy cập

Nhìn tên anh – đèn xanh cũng vừa bật

Chẳng biết rằng có đang nhớ như em

Chỉ thế thôi chẳng dám nhắn gì thêm

Lại lặng lẽ tắt máy đi buông xuống

Quá giờ trưa có lẽ là đã muộn

Anh cũng cần an tĩnh để nghỉ ngơi

Nhớ một người nhưng chỉ vậy mà thôi

Đời hai lối – tình mình thành ngang trái

Chỉ câm nín dõi theo nhau vụng dại

Để thở dài thương một mối tình đau

Yêu một người và thương nhớ đậm sâu

Chẳng dám nói bởi vì đâu người nhỉ

Tình là gì mà SẦU – BI – KHỔ – LUỴ

Biết vậy rồi sao còn mãi vấn vương

Yêu một người nhưng không bước chung đường

Chỉ lặng lẽ gửi nhớ thương theo gió

Nhớ người lắm – nhớ trong từng nhịp thở

Nên người à – Hứa đó – thật bình an

EM BUÔNG ANH NHÉ – Dã Quỳ (THP)

Hình như lâu rồi anh chưa nói yêu em

Bận rộn anh quên hay vô tình không nhớ

Có một khoảng chênh vênh lòng nhắc nhở

Có một tình yêu cứ thế nhạt phai dần.

Đã từng có nhiều giây phút quen thân

Nên nói chia xa thật lòng không dễ

Giá chẳng chung nhau một đoạn đời duyên nợ

Thì dưng dửng quên có lẽ chẳng đau nhiều.

Từng nói “yêu và yêu lắm” được bao nhiêu

Sao chẳng thể … mà quên điều đã hứa

Hay thuộc về nhau rồi, không cầu kỳ thêm nữa

Mặc định cuộc đời sẽ mãi ở cạnh bên?

Tình xây bằng vô tâm liệu có vững bền

Cho những lúc em cô đơn, anh hững hờ không biết

Khi yêu không còn, người ta thường quên đi nồng nhiệt

Em đành buông thôi – những tha thiết tim mình.

Thời gian vốn làm mọi thứ mong manh !

MÙA HOA CẢI THƯƠNG NHỚ – Tiểu Tử HK

Hôm anh cưới người ta chị chạy ra bến sông

Cải đương trổ ngồng vàng hoe làn tóc rối

Xa xa cánh đồng mịt mờ sương khói

Chị lỡ duyên mà khóc suốt cả mùa

Đông Bao kẻ dạm hỏi, mẹ cũng giục lấy chồng

Chị cứ chối từ vì còn thương người cũ

Mỗi lần nhớ anh chị ra ngồi tựa cửa

Dõi theo về một nơi xa xăm

Vết thương lòng chị mang ròng rã chín năm

Người cũng chưa một lần về đây thăm lại

Mùa Đông năm nay nắng chẳng làm vàng hoa Cải

Cho chị thêm thương nhớ một người

Chiều hôm ấy gió thổi khắp nơi

Hoa Cải vàng rụng rơi lả tả

Mẹ gọi cha, giọng vội vàng, hối hả

Chị đã không còn

Chị đã đi rồi

Đi về nơi xa xôi

Hoàng hôn nhuộm tím chân trời

Mây cõng buồn bay khắp ngọn đồi lạnh ngắt

Hoa cải giấu nụ cười sâu trong lòng đất

Có người đứng lau nước mắt tràn trề

Hôm ấy anh nghe tin được cũng vội quay về

Thắp cho người xưa một nén hương tạ lỗi?

Có những nỗi đau người làm sao thấu nỗi

Hỏi thật lòng: ” Anh có buồn lắm không?”

Hình như mùa Đông

Cũng khóc thương cho một người con gái

Nên cứ làm xác xơ cánh đồng hoa Cải

Bằng những giọt buồn ngay giữa tháng Mười Hai…

NẾU MỘT NGÀY NÀO ĐÓ… – Đồng Ánh Liễu

Tri kỷ hỡi nếu một ngày nào đó

Anh chẳng còn nhìn thấy em nơi đâu

Zalo tắt – Facebook cũng chìm sâu

Đừng xa xót – đừng đau lòng anh nhé!

Anh hãy sống một cuộc đời vui vẻ

Đón mỗi ngày trong bình lặng an nhiên

Thả trôi đi những mệt mỏi ưu phiền

Chỉ giữ lại trong tim niềm hạnh phúc

Và nhớ nhé đừng suốt đêm thao thức

Cà phê đen đặc quánh với canh dài

Đi ngủ sớm … dậy sớm đón ban mai

Khi tia nắng đầu tiên vào gõ cửa

Anh nhớ nhé đừng tắm khuya thế nữa

Càng về khuya … càng lạnh anh biết không?

Đêm nơi ấy tiết trời tựa mùa đông

Phải giữ ấm … cảm ho phiền lắm đấy!

Em thương anh … thương anh nhiều biết mấy

Nhưng cuộc đời đưa đẩy phải hai nơi

Mối tình này ngàn kiếp chẳng phai phôi

Đành giữ lại vùi sâu nơi ngực trái

Để hai ta bình an bên hiện tại

Không đau lòng … không nhức nhối về nhau

Khi nào buồn ngủ một giấc thật sâu

Rồi tỉnh giấc mọi niềm đau quên hết

Chẳng bên anh … nhưng vẫn yêu cùng kiệt

Nguyện kiếp sau mình dệt mối duyên lành!

2. Thơ buồn về đêm

Đêm chính là thời điểm mỗi người sống thực với mình. Nỗi nhớ đầy vơi, những kỉ niệm xưa bất chấp ùa về khiến bạn mệt mỏi, chán nản. Những bài thơ buồn về đêm sẽ giúp bạn giãi bày dòng cảm xúc của mình và dần lắng xuống nhé.

Bài thơ buồn về đêm

Bài thơ buồn về đêm

TRONG TẬN CÙNG ƯỚC MONG – Nghinh Nguyễn

Đêm nghe lòng hoang hoải

Con phố khuya trở mình

Tiếng chổi tre ai quét

Giữa đêm dài lặng thinh.

Phố thương ta là thế

Những khi lòng chơi vơi

Giữa màn đêm lẻ bóng

Bên bậc thềm lá rơi

Ta đàn bà nông nổi

Lo toan được điều gì

Hay chỉ ngồi thương xót

Những ánh nhìn chia ly.

Người đi về phương đó

Có thương ta nơi này

Lẻ bóng dài trên phố

Những khi trời lá bay

Bão giông nào rồi cũng

Sẽ qua nhanh thôi mà

Nỗi buồn nào rồi cũng

Có một ngày tan ra.

Tự nhủ rằng mình ổn

Để cho ai yên lòng

Mặc nỗi buồn chín mọng

Trong tận cùng ước mong

MẶT NẠ – Đồng Ánh Liễu

Nâng chén sầu tôi cạn với riêng tôi

Cạn với màn đêm, với trời đen tĩnh mịch

Tháo mặt nạ ra không còn trong vở kịch

Mà thường ngày vẫn giả lả cười vui

Dốc cạn chén buồn tôi khóc với đêm thôi

Chơ một bóng, đôi vai gầy run rẩy

Buông tấm áo mỗi bình minh bóng bẩy

Thường ngày khoác vào ngạo với nhân gian!

Cuộc sống thăng trầm ngằn ngặt những lo toan

Thử hỏi than van có tốt hơn có thể

Nên giấu thật sâu nỗi niềm lặng lẽ

Bình thản mỉm cười giữ vẻ vô ưu

Sâu thẳm trong lòng ngập chén cô liêu

Chỉ có màn đêm để chiều cảm xúc

Tôi trở thành tôi yếu mềm chân thực

Thỏa sức khóc cười ủy mị mong manh

Chẳng cố gai góc, chẳng cố đành hanh

Thèm được yêu thương dỗ dành che chở

Tôi sẽ là tôi oà lên nức nở

Ngột ngạt vô vàn giữa chốn phù hoa…

ĐÊM THÀNH PHỐ TƯƠNG TƯ – Dã Quỳ (THP)

Thành phố đêm nay buồn quá anh

Em nghe lòng mình chòng chành nỗi nhớ

Muốn gửi một dòng tin, mà lần lựa…

Lại thôi

Nằm lắng lòng nghe nhịp thời gian trôi

Thương những thanh âm cuộc đời vội vã

Cũng như em và anh, người dưng xa lạ

Lướt qua nhau quên chẳng đặng, nhớ hoài.

Một chút tình em giữ lại riêng say

Một mình em thôi, có lẽ vì em ngốc

Chẳng dám đối diện với anh mà nói lời thành thật

Giả vờ dửng dưng rồi thương nhớ riêng mình.

Thành phố đêm nay tương tư một dáng hình

Còn em tương tư mùi hương anh vướng lại

Mắc vào tim dịu dàng, hoang hoải

Trong từng giấc mơ…

LẠC BƯỚC ĐƠN CÔI – Lan Ngoc

Em nép mình dựa vào lòng bóng tối

Lệ đẫm mi áo gối thêm loang màu

Tim thổn thức nghẹn ngào những nhói đau

Dõi theo sau comment anh dành cho người ấy

Em không nghĩ tim mình đau đến vậy

“Cứ cuộn trào xiết nghẹn đến dừng im”

Những nức nở sau giây phút điếng chìm

Vẫn kiếm tìm những ngọt ngào anh gửi trao người ấy

Tim đau lắm nhưng lòng lại muốn thấy

Anh vui cười say đắm ở bên ai

Tình đơn phương em biết mình đã sai

Còn ôm mãi những hoài niệm thơ mộng

Không biết anh có một chút một chút lay động

Tấm chân tình em đã gửi trao anh…?

Lòng khắc khoải dõi theo ánh đèn xanh

Chỉ mong anh cứ bình yên như thế

Dù trong đêm vẫn đầy vơi dòng lệ

Vẫn mong chờ ánh sáng ở nơi anh…

Em học dần những ngày tháng không anh

Sẽ tìm quên những hoài niệm dang dở

Em sẽ không sẽ không còn nức nở

Chỉ lặng thầm từng bước dần dần xa

Mong anh mãi hạnh phúc bên người ta

Em xa rồi anh đừng thương thương nhé

Dẫu không muốn nhưng em cũng chẳng thể

Đành rời xa tìm về với cô đơn

NỬA ĐỜI… TA CÒN LẠI BAO NHIÊU NGÀY ĐỂ MẤT? – Kimmi

Đêm dài…

Nằm trăn trở những nỗi niềm xưa cũ

Thấy nửa đời trôi qua thật phí phạm vô cùng

Ta mịt mờ trên lối nhỏ mông lung

Và quên mất con đường cần phải đến.

Nửa đời…

Cứ như người ngủ gật trên chuyến tàu không tìm ra bờ bến

Mặc sóng cả vỗ về, ru dỗ miễn an yên

Có biết đâu ẩn sâu trong mớ dịu êm kia là tất thảy ưu phiền

Tuổi gần đất, về trời ta mới thấu.

Nửa đời…

Vẫn chưa tìm được cho mình nơi bình yên nương náu

Hạnh phúc ngỡ thật gần, lại chợt tan biến vào hư không

Ta như đứa trẻ bơ vơ, lạc lõng giữa cánh đồng

Đêm đói rét, trông chờ người cứu vớt.

Nửa đời…

Sao cứ mãi như kẻ ngu ngơ, hời hợt

Dễ tin vào những lời nói dối gian

Thấy người ta hơi tốt với mình thì cho họ hết tim gan

Mặc thân xác đau từng cơn quặn thắt.

Nửa đời…

Nằm trơ trọi trong đêm khẽ đưa tay lên vuốt mặt

Nét ngoan hiền đã điểm xuyết ưu tư

Nghe thời gian đang đong đếm, bù trừ

Ta còn lại bao nhiêu ngày để mất?

Nửa đời…

Tự hỏi bản thân đã mấy lần được sống thật!?

Hay chỉ mải chạy theo thứ hạnh phúc dối lừa?

Đêm dần tàn, trút cạn nước cơn mưa

Nhưng câu hỏi chưa có lời giải đáp.

Nửa đời còn lại…

Xin thời gian đừng trôi qua gấp gáp!

Để ta đi vá lại những sai lầm…

ANH ĐÃ VỀ CHƯA? – Nguyễn Phương Trâm

Anh đã về chưa?

Trời hôm nay bỗng đổ mưa rất lạ

Hạt nỉ non, hạt buông rơi lả tả

Rát rạt bờ môi,

Bỏng cháy cõi lòng

Anh đã về chưa?

Có ai đợi ai mong?

Có ai nấu sẵn cho anh cơm tối

Hay lại tự mình ăn bên ngoài rất vội

Tự biết chăm mình, anh nhé, người dưng

Anh đã về chưa?

Một câu hỏi đã từng

Là điều quen thuộc em vẫn thường hay hỏi

Vậy mà giờ đây bấm rồi xoá đi bối rối

Bởi có là gì mà hỏi thế, đâu anh!

Đêm nay, tận sâu đáy mắt em là những giọt long lanh

Em đã khóc đâu mà trái tim cồn cào đến vậy

Thật lâu, thật lâu rồi, thật đấy!

Em mới thấy mình lạc lõng đến chênh vênh.

Nhớ nhớ quên quên,… cũng chẳng thể được gì!

ĐỘC KHÚC NGƯỜI VIỄN XỨ – Nghinh Nguyễn

Đêm khuya một ánh trăng tàn

Một nhành hoa dại mênh mang yếu mềm

Một làn sương lạnh màn đêm

Một người viễn xứ bên thềm xác xao

Cố hương xuân đã thắm đào?

Người thương còn có ra vào ngóng trông

Hỏi rằng ai nhớ ai không?

Hay là quên lãng cuối đông lạnh lùng?

Giao mùa giữa nhưng mông lung

Xót xa nghĩ đến tương phùng chia ly.

Gần thời chua xót nhiều khi

Xa xôi cách trở lấy gì mua vui.

Thời gian liệu có chôn vùi

Nỗi đau ngày cũ ngọt bùi đắng cay

Con đường mùa cũ lá bay

Nhắc lòng ta nhớ bàn tay đã từng …

ĐÊM BUỒN PHỐ THỊ – Đỗ Hải

Đêm buồn phố thị ánh đèn xa

Màn sương che lấp ánh trăng ngà

Phố vắng đêm khuya không người lạ

Đêm buồn phố thị …

Chỉ mình ta.

Ngồi buồn ngắm cảnh chốn phồn hoa

Màn đêm buông xuống mái hiên nhà

Trái tim…

Cô đơn mong người lạ

Có lẽ…

Chỉ mình ta …với ta.

CÀ PHÊ ĐÊM – Lê Khánh

Chỉ một mình lạc lõng giữa màn đêm

Nhớ về em người vô tình hờ hững!

Cà phê đen như giọt sầu chứa đựng

Uống cho vơi lơ lửng những đêm buồn..!

ĐÊM BUỒN – Trương Như Quỳnh

Đêm thanh vắng chỉ mình ta đơn lẻ

Nhớ về người thầm gọi khẽ tên nhau

Người biết không ngọc rớt buốt tim sầu?

Thầm mơ tưởng phút đầu mình hẹn ước.

Đêm tĩnh lặng sương giăng mờ thấm ướt

Mưa thì thầm gợi càng nhớ càng thương

Một mình ta thao thức suốt canh trường

Lòng cô quạnh nỗi niềm vương sầu lắng.

Mình gặp nhau hẳn chi là duyên kiếp

Nhưng yêu xa mang điệp khúc bi ai

Nỗi nhớ nhung trong đêm vắng canh dài

Tim e ấp bóng hình ai sâu đậm !!!

3. Thơ buồn về mưa

Mỗi khi trời mưa, chúng ta thường nhớ đến nhiều chuyện đã qua hay nghĩ đến những chuyện lâu nay tưởng như đã quên lãng. Chùm thơ buồn về mưa sau đây cũng chất chứa những tâm tư như vậy.

Bài thơ buồn về mưa

Bài thơ buồn về mưa

CÓ NHỮNG NGÀY TRỜI ƯỚT ĐẪM CƠN MƯA – Nghinh Nguyễn

Anh dại khờ trong cả những đa mang

Ám ảnh cả đời em bằng đôi mắt buồn vời vợi

Bằng tiếng sóng biển từ nơi nào diệu vợi

Xô vào lòng trong khắc khoải xa xăm.

Có những cuộc tình chẳng đi đến tận cùng của những tháng năm

Nhưng lại ám ảnh ta suốt cuộc đời anh ạ!

Em vẫn hanh hao tựa như xác lá

Dẫu chưa một lần vướng bận gót chân anh.

Em mang trong mình những cảm xúc mong manh

Chẳng bao giờ sẻ chia hết thảy

Vẫn giữ trong tim một ánh nhìn lửa cháy

Và nỗi đau chưa dịu lại bao giờ.

Có những ngày trời ướt đẫm cơn mưa

Trời khóc thương anh và em cũng khóc

Muốn bước quay đi mà sao khó nhọc

Dẫu chẳng bao giờ em dám nói yêu anh…

CHIỀU NAY NHỚ NẮNG – Dã Quỳ (THP)

Ngày em về lại phố

Phố đang nhiều mưa bay

An yên mà buồn thế

Giọt rơi bên song gầy

Nhớ một mùa hoa cũ

Chúng mình đã đi qua

Chừng như tường tận hết

Lòng nhau rất thật thà.

Có thể nào biết trước

Mùa đã cạn hay chưa

Cũng như em nào biết

Em trong anh dư thừa.

Chắc là yêu sai cách

Nên duyên không đủ dài

Em chiều nay nhớ nắng

Còn anh thì nhớ ai ?

TÌNH MUỘN – Đồng Ánh Liễu

Mưa lất phất chiều nay ướt áo mỏng

Phố trầm buồn rét mướt tựa đông sang

Có ai kia ngồi dệt giấc mộng vàng

Thu quá nửa muộn màng lời thương nhớ

Bao mùa qua tiếng yêu thương bỏ ngỏ

Cớ sao giờ lại trăn trở tương tư

Tóc phai màu mà mơ mộng tựa như

Vừa mới chớm tuổi

Xuân xanh độ ấy

Nhớ tới ai chợt thấy lòng run rẩy

Thu vơi dần đưa đẩy mấy giọt ngâu

Thương một người lặng lẽ những canh thâu

Tình đã muộn chỉ âu sầu chiu chắt

Chẳng dám níu sợ nhớ thương phai nhạt

Đành âm thầm giữ hình bóng trong tim

Biết đã yêu nhưng chỉ dám im lìm

Rồi câm nín dõi theo người lặng lẽ

Nào dám đâu mong được cùng chia sẻ

Những buồn vui , những dâu bể ở đời

Thương thật nhiều nhưng chẳng thể sánh đôi

Ngậm ngùi thôi, mong cầu người hạnh phúc

Yêu là đau bởi gặp không đúng lúc

Nhớ đong đầy héo hắt cả đời nhau!

NGƯỜI CŨ GẶP LẠI NHAU – Tiểu Tử HK

Có hai người cũ tình cờ gặp lại nhau

Dưới mái hiên trú cơn mưa rào tháng Bảy

Chàng trai sững sờ khi bất chợt nhận thấy

“Cô ấy xinh hơn lúc vẫn còn yêu mình”

Có hai con tim bỗng nhiên đập thùng thình

Họ lén nhìn nhau khi người kia lơ đãng

Muốn hỏi thăm nhau vài lời mà môi như chết lặng

Chẳng nói được câu nào!

Có hai người ước cơn mưa tạnh mau

Để dĩ vãng thôi quay về làm rối bời hiện tại

Họ biết mình sẽ chẳng thể quay lại

Như phút giây ban đầu

Tháng Bảy nào trời cũng đổ mưa Ngâu

Để những giọt buồn vương vào mí mắt

Hai con tim thắt chặt

Hỏi thăm thế nào để chẳng phải làm mình đau?

Có hai người cũ tình cờ gặp lại nhau

Vết xước trong tim đã phai màu theo năm tháng

Nhưng họ vẫn chẳng thể nào làm bạn

Bởi đã từng…Yêu đến hận…Mà quên!

TA ĐÃ LẠC EM RỒI – Trần Thành Vinh

Ta đã lạc em rồi, cô gái ạ

Phố về đêm thưa thớt ánh đèn màu

Hạt mưa bụi bám đầy lên mắt biếc

Ta bây giờ chẳng biết phải về đâu

Mưa tháng Tám buồn như ai khấn nguyện

Giữa đêm khuya bập bõm tiếng Dương Cầm

Ai hát đấy rồi tự dưng im bặt

Ôi cõi lòng cực chẳng đã thinh câm…

Ta muốn hát cho ngày còn ở lại

Cho tiếng mưa thôi ủ rũ bên thềm

Những câu hát trôi vào miền xa ngái

Em còn chờ ta lại giữa phố đêm

Chiếc lá rụng dưới màn mưa khuya khoắt

Buồn thay ta Thu cũng biết khóc thầm

Em có lại nơi đèn loang vừa tắt

Thấy một nhành hoa Cúc trắng trầm ngâm

Là ta đấy ngày hôm qua ở lại

Mới nửa trang phải đóng mất cuộc đời

Không dám viết sợ rằng mai điên dại

Nhật kí buồn trong kí ức – em tôi…

PHỐ – Dã Quỳ

Thành phố chiều như mắt biếc thẳm sâu

Tô điểm cơn ngâu ươn ướt bờ mi biếc

Ai đã từng yêu ai, từng hẹn thề bất diệt

Ai đã từng tin ai, từng tha thiết mong chờ.

Phố thăm thẳm buồn giăng mắc bởi màn mưa

Hờn trách nhau chi mối duyên thừa vụn vỡ

Chẳng thể cùng nhau dọc hết chiều duyên nợ

Cất giữ trong lòng rối rắm để mà chi.

Phố gì lạ kỳ giữ mãi gót người đi

Mưa cứ hoài mưa kỉ niệm ghì vọng lại

Những tưởng quên rồi, quên sạch rồi quên mãi

Hóa ra vẫn còn thừa thãi dội lên tim.

Dặn lòng sẽ quên mà mải miết đi tìm

Mải miết nhớ nhung khoảng trời chung ấm áp

Trời hoài mưa ngâu bỗng dưng lòng thèm khát

Một bận nắng về hong ấm vạt yêu xưa.

TIẾNG MƯA ĐÊM – Lê Hoàng

Đêm nằm nghe tiếng mưa rơi

Xốn xang nỗi nhớ một người xa xăm

Gió luồn cơn rét lạnh căm

Tái tê cõi dạ như dằm trong tim

Tiếng mưa rả rích bên thềm

Buồn giăng nức nở về em hỡi người

Não nùng đếm giọt đang rơi

Là bao nhung nhớ chơi vơi lạ lùng

Hai đầu nỗi nhớ cầu mong

Ngày sau thắm lại ấm vòng tay trao

Tiếng mưa cứ mãi thét gào

Hình dung bóng dáng ngọt ngào kề bên.

ĐÊM MƯA BUỒN – Violet Hoa

Ở trong này trời cũng chợt đổ mưa

Nghe ngoài hiên cơn gió đùa khóm lá

Mưa đêm nay sao mưa buồn đến lạ

Từng giọt rơi nghiêng ngả đến nao lòng

Đêm mưa buồn ai có nhớ ai không?

Em nhớ hoài mối tình nồng thuở trước

Đêm trăng vàng trao nhau lời hẹn ước

Hứa trọn đời ta sánh bước bên nhau…

Nhưng ai ngờ ta lại phải xa nhau

Trong lòng em mãi đượm màu thương nhớ

Hình bóng anh bao tháng ngày ở đợ

Trong tim này hình dáng đó em mang

Mưa lạnh thêm bao thương nhớ võ vàng

Từng giọt châu cứ xếp hàng tuôn mãi

Một ngày kia sẽ mang anh trở lại

Ta cùng nhau ôm ấp mãi duyên đầu..

MƯA NỮA ĐÊM – Thanh Trần

Nửa đêm trăng khuyết u buồn

Vì trời bỗng đổ mưa tuôn bất ngờ

Mây trôi dáng vẻ thẫn thờ

Sao hôm lạc lõng bơ vơ giữa trời

Mong cho mau tạnh mưa ơi

Giữa khuya từng giọt tả tơi héo sầu

Gió đưa mây thổi về đâu

Để mây đơn lẻ đêm thâu não nề

Giờ đây lẻ bóng đi về

Người ta hạnh phúc gần kề bên ai

Vẫn nghe thổn thức bên tai

Em về bên ấy…ngày mai anh à

Trong đêm mơ ánh trăng ngà

Cũng là ngày đó…em xa anh rồi.

TÂM SỰ VỚI EM – Lê Hoàng

Mưa ngoài trời …rả rích mãi khôn nguôi

Đêm thổn thức…hồn chơi vơi đến lạ

Cơn gió thổi ngang vội vã

Thủ thỉ bên tai….anh đã quên sao?

Tim quặn đau..trông giây phút ngọt ngào!

Mình se sắt gửi trao nhau tất cả

Chỉ biết…trào dâng cõi dạ

Nỗi nhớ mong đầy…thương quá là thương.

Muốn bên em…ấp ủ giấc mơ hường

Gieo mộng đẹp…trên con đường ân ái

Anh vẫn chờ mong khắc khoải

Ta sẽ về chung…nơi lối hẹn hò

Em biết rằng…đêm nức nở lạnh co

Một chiếc bóng…cứ thập thò ẩn hiện

Hình dáng nàng thơ trìu mến

Tâm sự với ai…tìm kiếm làm gì ?

4. Thơ buồn một mình cô đơn

Chùm thơ buồn một mình, nặng trĩu tâm tư dưới đây chính là điểm tựa tinh thần, trải lòng mình về cuộc sống, tình yêu. Những bài thơ hay, ý nghĩa này được nhiều bạn đọc yêu thích và đăng tải để thể hiện nỗi lòng đang chất chứa trong lòng.

Bài thơ buồn một mình cô đơn

Bài thơ buồn một mình cô đơn

CÓ MỘT NIỀM CÔ ĐỘC RẤT THIỆN LƯƠNG – Liêu Hà Trinh

Họ ở đó, chẳng hại gì ai cảHọ nói chuyện với hoa, và bắt sâu cho lá

Họ cười khi nắng cười, và cảm kích cuộc đời

Họ cũng chẳng buồn xem, đó có phải thảnh thơi?

Chỉ tự biết, buồn vui là lựa chọn

Khi thành phố bình minh, ngắm mặt trời đỏ hỏn

Khi biển đã sậm màu, chia tay những con tàu

Khi ông trăng lên, và sân ngập hoa cau

Họ khe khẽ, hát bài ca năm cũ

Sống trên đời này, thấy đủ là đã đủ

Họ ở một mình, và yêu lấy chính mình.

CHỈ LÀ CHƯA QUEN – Lam San

Sáng nay anh tỉnh dậy

Cũng giống như mọi ngày

Chỉ là chưa quen được

Việc chúng mình.. chia tay

SÀI GÒN CHIỀU TRỞ GIÓ – Kimmi

Chiều nay Sài Gòn trở gió

Thấy lòng trống vắng, ngổn ngang

Biết cùng ai để ngỏ

Tiếng yêu dẫu có muộn màng?

Chiều nay Sài Gòn mưa ướt…

Một mình phố vắng cô đơn

Biết cùng ai chung bước

Đường khuya bóng chập chờn?

Chiều nay Sài Gòn lạnh lắm

Mà mình thì vẫn tay không

Biết tìm đâu bàn tay nắm

Ủ cho ấm áp cõi lòng?

Chiều nay Sài Gòn đơn lẻ…

Ly cà phê đắng riêng ta

Biết tìm ai chia sẻ

Gửi trao năm tháng thật thà?

Chiều nay Sài Gòn đưa đón…

Bao tình nhân bước chung đôi

Em ơi, hay là thỉnh thoảng

Giả như ta đã yêu rồi.

THÊM MỘT MÙA ĐÔNG ANH LỠ HẸN – Dã Quỳ (THP)

Lần tạ từ anh hẹn giữa mùa đông

Sẽ lại về nắm tay em bước cùng trên con đường phố núi

Sẽ nhẹ nhàng ôm em xua lạnh nhiều đông cuối

Vẽ lên phố phường ấm áp khúc tình nhân.

Ngày tháng dần trôi anh chưa trở lại thêm lần

Đêm phố mưa đông giăng đầy trắng lối

Gió rít từng cơn, hàng cây ngả nghiêng gục đầu thú tội

Em nghe nỗi buồn hóa đá bám rong rêu.

Em không tiếc một lần yêu

Bởi em đã yêu anh rất nhiều bằng những gì em có

Mặc thời gian bào mòn, thời gian vội vã

Anh vẫn ở lại nơi này, nơi góc nhỏ tim em.

Chỉ tiếc là mùa đông từ đó cứ thế lạnh thêm

Em một mình cùng nỗi chênh vênh kẻ độc hành đơn độc

Quá tuổi yếu mềm để mỗi lần nhớ anh bật khóc

Em vờ trầm ổn riêng mình đợi mùa đông đi qua…

MÌNH TA – Nga Trần

Đã lâu rồi quên cảm giác yêu đương

Cùng ai đó xuống đường đêm đông lạnh

Đã lâu rồi không cần người bên cạnh

Vì vết thương có lẽ vẫn chưa lành

Bởi lòng người vốn dĩ rất mong manh

Ta ôm mãi chút chòng chành sợi nhớ

Và trái tim dường như chưa rộng mở

Suy cho cùng vẫn sợ một lần đau

Đông mang đến những chiếc lá úa màu

Ngoài kia phố cũng bắt đầu trở gió

Người ta yêu có lẽ còn đâu đó

Nên mỉm cười ta chúc họ bình yên

Đông lạnh lẽo nhưng chẳng chút ưu phiền

Màu tuyết trắng làm nên mùa kiêu hãnh

Ta gửi ta một mùa đông không lạnh

Ta biết mình chẳng lạnh, dù mình ta

MỖI KHI BUỒN TÔI CHỈ MUỐN LẶNG IM – Kimmi

Mỗi khi buồn tôi chỉ muốn lặng im

Giấu hết nỗi niềm vào tận sâu tâm khảm

Không muốn người khác thấy tôi với độc màu ảm đạm

Rồi ngại ngùng, rồi thương cảm, bâng quơ…

Mỗi khi buồn tôi sẽ viết một bài thơ

Ngồi lặng bên hiên hàng giờ nhìn mưa đổ

Bóng nước vỡ tan như ngàn mảnh tình tôi loang lổ

Ghép lại thế nào cũng lệch lạc, chông chênh.

Mỗi khi buồn tôi chỉ muốn ở một mình

Mở nhạc thật to, đắm chìm trong giai điệu

Tôi không khóc, không cho phép mình mềm yếu

Mình không thương được mình thì đợi để ai thương?

Mỗi khi buồn tôi lại muốn xách ba lô và lên đường

Đi đến những nơi khiến lòng mình thanh thản

Về với thiên nhiên, với những buổi chiều bảng lảng

Để tâm hồn gột rửa hết ưu tư.

Mỗi khi buồn tôi chỉ ước giá như…

Có thể ngủ say và quên đi tất cả

Sáng thức giấc lòng không còn vội vã

Không cuống cuồng tìm kiếm một hình dung.

Mỗi khi buồn tôi thấy mình thật quá đỗi mông lung…

KIẾP NHÂN SINH 2 – Đồng Ánh Liễu

Hôm nay đấy ta thấy lòng mệt mỏi

Muốn trốn đời vào một góc riêng tư

Mặc ngoài kia sum họp hay giã từ

Buồn vui kệ , sân si điều chi nữa

Ta buông trôi chẳng cần một chỗ dựa

Tự xem mình là điểm tựa bình yên

Không cần ai chia sẻ những ưu phiền

Để lặng lẽ vá may đời sướng khổ

Ngắm cuộc người sao lắm điều ái ố

Buông khoé cười hỉ nộ kiếp nhân sinh

Sân si nhiều sao tránh được điêu linh

Càng toan tính thì càng nhiều oan trái

Hỏi thế gian ai có từng nhìn lại

Kiếp con người cuối cùng sẽ về đâu

Qua thăng trầm qua hết thảy bể dâu

Rồi ai cũng hoá thân thành cát bụi

Hà cớ chi gieo cho nhau buồn tủi

Đếm đong hoài rồi gian dối bon chen

Giành giật nhau trong một kiếp sang hèn

Ngoảnh đầu lại tóc xanh còn đâu nữa

Sao không đem yêu thương về thắp lửa

Ấm tình người giữa bể khổ trầm luân

Xem cuộc đời nhẹ bẫng tựa phù Vân

Để bản thân mỗi người luôn tự tại

Hỏi thế gian điều chi là mãi mãi

Nay còn đây mai hoá kiếp vô thường

CÔ GÁI NGÀY XƯA MÀ EM ĐÃ LÃNG QUÊN… – Tiểu Tử HK

Đã lâu rồi anh chẳng nói: “nhớ em!”

Những tin nhắn trả lời chỉ hai từ: “Anh bận!”

Dù Facebook anh lúc nào cũng bật sáng

Em chợt hiểu rằng:Có lẽ mình phải buông…

Đã lâu rồi anh không biết em buồn

Cứ mải mê theo cuộc vui bè bạn

Em chơi vơi giữa bao ngày tháng

Khóc hao gầy vì hai chữ yêu anh

Em trao anh cả trái tim chân thành

Nhưng nhận lại một trái tim hờ hững

Đã bao ngày em nén lòng chịu đựng

Đến lúc rồi, em tìm lại chính em…

I MISS YOU! – Kimmi

Muốn nhắn cho ai đó

Hỏi họ sống thế nào

Rồi chạnh lòng tự nhủ

Mình là gì của nhau?

Muốn nói với ai đó

Mình nhớ họ rất nhiều

Viết xong rồi lại xóa

Đâu còn là người yêu.

Muốn gặp mặt ai đó

Thăm lại nét phong trần

Mắt môi người xưa ấy

Với mình là bạn thân.

Muốn tỏ bày nhiều lắm

Nhưng sao mở lời đây

Đã xa tầm tay với

Mong gì cuộc sum vầy.

HẠNH PHÚC CHỜ BÊN HIÊN – Tiểu Tử HK

Muốn về nhà bên mẹ

Nhổ tóc sâu bên thềm

Thế gian họ bạc bẽo

Càng nghĩ càng buồn thêm

Đi bôn ba khắp chốn

Để tìm hạnh phúc riêng

Quên nơi mình cắt rốn

Hạnh phúc chờ bên hiên

Thế gian họ bạc bẽo

Mình yêu họ điên cuồng

Nhưng ái tình lạnh lẽo

Họ nắm hờ rồi buông

Đi bôn ba khắp chốn

Nửa đêm bỗng nhớ nhà

Trong căn phòng cô độc

Buồn phận mình quê xa

Muốn về nhà bên mẹ

Nhổ tóc sâu bên thềm

Nhưng sợ vì con trẻ

Mẹ buồn… tóc bạc thêm…

5. Thơ buồn ngắn 2 câu

Tình yêu là điều diệu kỳ, mang lại vị ngọt, sức mạnh cho lứa đôi vượt qua mọi bão giông. Tuy nhiên nếu đặt tình yêu nhầm chỗ, nỗi niềm đau đáu sẽ xuất hiện, khiến bạn bị tổn thương. Đọc những vần thơ sau, bạn sẽ phần nào thấu hiểu được.

Bài 1

Dẫu biết rằng cố quên là sẽ nhớ

Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên

Thơ buồn ngắn 2 câu

Thơ buồn ngắn 2 câu

Bài 2

Dù cho sông cạn đá mòn.

Tình anh mãi mãi một lòng thủy chung

Bài 3

Ở đâu trăng có nhớ người

Ở đây đang có một người nhớ trăng

Bài 4

Người ơi gặp gỡ làm chi

Trăm năm biết có duyên gì hay không

Bài 5

Người ơi trong cõi phiêu bồng

Chỉ xin giữ lấy tấm lòng thủy chung

Bài 6

Có khi nào trên đường đời tấp nập

Ta vô tình đi lướt qua nhau.

Bài 7

Tìm em tìm hết cuộc đời

Mà sao em cứ để tôi mãi tìm

Bài 8

Hồn em là hoa cỏ may

Một chiều cả gió bám đầy áo anh.

Bài 9

Em là sóng xin đừng như sóng

Dội vào bờ xin chớ ngược ra khơi.

Sóng là đề tài bất hủ trong thơ ca

Sóng là đề tài bất hủ trong thơ ca

Bài 10

Ta sẽ đợi nghe đời em nói mãi

Bên đời ai vẫn đợi vẫn mong chờ

Bài 11

Ta cứ sợ trái tim người con gái

Yêu say mê quên lãng cũng say mê

Bài 12

Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy

Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên

Bài 13

Một mình thẫn thẫn thờ thờ

Một mình ngẩn ngẩn ngơ ngơ nhớ nàng

Thơ buồn ngắn 2 câu

Thơ buồn ngắn 2 câu

Bài 14

Ta sẽ đợi nghe đời em nói mãi

Bên đời ai vẫn đợi vẫn mong chờ.

Bài 15

Dù cho sông cạn đá mòn

Còn non còn nước còn lời thề xưa.

Bài 16

Em ở lại với đời ta em nhé !

Đừng ra đi cho ta phải khổ đau.

Bài 17

Anh đem thương nhớ ươm trong gió

Ngàn dặm,em không lạc lối về.

Bài 18

Hồn sỏi đá chưa một lần khuất phục

Bỗng ngập ngừng trước giọt lệ giai nhân.

Bài 19

Người đi một nửa hồn tôi mất

Một nửa hồn kia hóa dại khờ

Bài 20

Sao em giấu mùa thu trong ánh mắt

Để bây giờ anh chẳng có mùa thu.

Back to top button
You cannot copy content of this page