Top 10 Bài thơ hay của nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm

Hoàng Nhuận Cầm sinh ngày 7 tháng 2 năm 1952 tại Hà nội, là con đầu lòng của nhạc sỹ Hoàng Giác. Đang học dở khoa Văn Đại học Tổng hợp Hà nội, năm 1971, Hoàng Nhuận Cầm nhập ngũ, đã từng chiến đấu trong Sư đoàn 325B ở mặt trận Quảng Trị. Năm 1975, ông trở lại học nốt chương trình đại học và đến năm 1981 làm việc tại Hãng Phim truyện Việt nam. Hoàng Nhuận Cầm chuyển sang làm việc cho Đài Truyền hình Việt Nam trong một thời gian ngắn rồi quay trở lại Hãng Phim truyện Việt nam năm 2005. Hiện ông đang sống tại Hà nội, Hội viên Hội Nhà văn Việt nam, và cùng vợ lập hãng phim tư nhân Điệp Vân. Ngoài thơ, ông còn sáng tác kịch bản phim và đã từng tham gia đóng phim. Hoàng Nhuận Cầm đoạt giải nhất cuộc thi thơ Báo Văn nghệ 1972-1973, Giải thưởng Hội Nhà văn năm 1993 với tập thơ Xúc xắc mùa thu. Toplist.vn xin giới thiệu những bài thơ hay của ông.

Bài thơ: Chiếc lá đầu tiên


Bài thơ: Chiếc lá đầu tiên

Em thấy không, tất cả đã xa rồiTrong tiếng thở của thời gian rất khẽTuổi thơ kia ra đi cao ngạo thếHoa súng tím vào trong mắt lắm mê say

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tayTiếng ve trong veo xé đôi hồ nướcCon ve tiên tri vô tâm báo trướcCó lẽ một người cũng bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêuLời hát đầu xin hát về trường cũMột lớp học buâng khuâng màu xanh rủSân trường đêm – rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về emNỗi nhớ trong tim em nhớ về với mẹNỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thếBạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi

“Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơiVới lại bảy chú lùn rất quấy!”Mười chú chứ, nhìn xem, trong lớp ấy(Ôi những trận cười trong sáng đó lao xao)

Những chuyện năm nao, những chuyện năm nàoCứ xúc động, cứ xôn xao biết mấyMùa hoa mơ rồi đến mùa hoa phượng cháyTrên trán thầy, tóc chớ bạc thêm

Thôi đã hết thời bím tóc trắng ngủ quênHết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũQuả đã ngọt trên mấy cành đu đủHoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

Em đã yêu anh, anh đã xa rồiCây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãiAnh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lạiKhông thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên.

Nguồn:1. Xúc xắc mùa thu, NXB Hội nhà văn, 19922. Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, Hoàng Nhuận Cầm, NXB Hội nhà văn, 2007

Chiếc lá đầu tiên. Tác giả: Hoàng Nhuận Cầm. Thụy Anh đọc

Bài thơ: Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến


Bài thơ: Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến

Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đếnChỉ tiếc mùa thu vừa mới đi rồiCòn sót lại trên bàn bông cúc tímBốn cành tàn, ba cánh sắp sửa rơi

Hò hẹn mãi cuối cùng em đã tớiNhư cánh chim trong mắt của chân trờiTa đã chán lời vu vơ, giả dốiHót lên! dù đau xót một lần thôi.

Chần chừ mãi cuối cùng em cũng nóiRằng bồ câu không chết trẻ bao giờAnh sợ hãi bây giờ anh mới nhớEm hay là cơn bão tự ngàn xa.

Quả tim anh như căn nhà bé nhỏGió em vào – nếu chán – gió lại raHò hẹn mãi cuối cùng em đứng đóDẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi…

Nguồn: Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, Hoàng Nhuận Cầm, NXB Hội nhà văn, 2007

Video: Lời hò hẹn cuối cùng

Bài thơ: Viên xúc xắc mùa thu


Bài thơ: Viên xúc xắc mùa thu.

Tình yêu đến trong đời không báo độngTrái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờViên xúc xắc mùa thu ru trong cỏMắt anh nhìn sáu mặt bão mưa giăng

Anh đi qua những thành phố bọc vàngNhững thị trấn mẹ ôm con trên cỏQua ánh nắng bẩy mầu, qua ngọn đèn hạt đỗQua bao cuộc đời tan vỡ lại hồi sinh.

Anh đi qua những đôi mắt lặng thinhNhững đôi mắt nhìn anh như họng súngAnh đi qua tổ chim non mới dựngQua tro tàn thành quách mấy triệu năm

Anh đi qua tất cả mối tình câmMối tình nói rồi mối tình bỏ dởĐôi tay kẻ ăn xin, đôi môi hồng trẻ nhỏĐất nước đau buồn chưa hết Mỵ Châu ơi!

Lông ngỗng bay như số phận giữa trờiTrọng Thuỷ đứng suốt đời không hết lạVệt lông ngỗng con đường tình trắng xoáCó ai hay thăm thẳm giếng không cùng.

Nhưng chính anh không hay số phận lại điệp trùngKhi mở mắt Mỵ Châu em ngồi đóToa thứ ba ôm cặp ai nức nởSuốt đời anh mang tội với con tàu.

Sẽ tan đi những thành phố bẩy màuĐôi trái cấm trong vườn đời em, anh làm vỡNhưng giọt mực thứ ba em ơi không thể lỡXin trải lòng ta đón chấm xanh rơi.

Giọt mực em thong thả đến trong đờiKhông giấu được trong lòng tay nhỏ béViên xúc xắc xoay tròn trong gió xéSáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh.

Nguồn:1. Xúc Xắc mùa thu, NXB Hội nhà văn, 19922. Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, Hoàng Nhuận Cầm, NXB Hội nhà văn, 2007

Bài thơ: VIÊN XÚC XẮC MÙA THU (Hoàng Nhuận Cầm)

Bài thơ: Sông Thương tóc dài


Bài thơ: Sông Thương tóc dài

Mai đành xa sông Thương, thật thươngMuôn kiếp tình thương anh gửi lạiSông ơi sông, sao sông trôi chảy mãiHạ chưa về, nhưng nắng đã Côn Sơn.Mai đành xa sông Thương thật thươngMắt nhớ một người, nước in một bóngMây trôi một chiều, chim kêu một giọngAnh một mình náo động, một mình anh.Nguồn: Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, Hoàng Nhuận Cầm, NXB Hội nhà văn, 2007

Nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm trong một buổi giao lưu thơ

Bài thơ: Cho phượng năm xưa


Bài thơ: Cho phượng năm xưa.

Một buổi chiều không có người để yêuMột buổi chiều không có người để ghétMột đám ma không biết ai vừa chếtNhiều buổi chiều ta đã mất tên nhau.

Một đám mây trong suốt đến không màuMột đám cháy không thấy hình ngọn lửaMột ngôi nhà chưa bao giờ khép cửaMột con đường ta biết với em thôi.

Và bài ca không cần hát ra lờiTiếng chim hót ngay trên nòng đại bácMột ánh mắt không thể nào đổi khácPhượng vẫn hồng như máu những năm xưa…

Nguồn: Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, Hoàng Nhuận Cầm, NXB Hội nhà văn, 2007

Chân dung nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm
Chân dung nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm

Bài thơ: Phương ấy


Bài thơ: Phương ấy

Đêm trong suốt áp ngực vào phương ấyGặp lại mùi cỏ cháy suốt thời traiNgôi sao rơi trên dãy kẽm gai dàiCái vùng đất không tiếng gà cất gáyBao hăng nồng cỏ cháy rát hoàng hôn.Là cái phương sao quá bồn chồnĐón thư mẹ qua bảy vòng lửa khóiVết thương đỏ, viên đạn thì sáng chóiChiếc lá xanh kỳ lạ trút trong đời.Tiếng mùa mưa hồn hậu đến bên tôiTiếng thương nhớ không lời trên tóc mẹTiếng Tổ quốc trên môi khi đạn xéTiếng cuối cùng khi khẩu súng nắm trên tay.Chỗ Hiến nằm – giờ trời trắng heo mayChỗ Thi ngủ – bình minh rơi tím đấtMặt trận xưa, đồng trưa đưa cỏ mậtƠi chiến hào tha thiết tuổi hai mươi.Cái chiến hào tha thiết ở trong tôiXanh thăm thẳm lưng đèo giao thừa tớiNgười con gái cõng mình qua đạn xốiTình yêu thầm, kín lại lối giao liên.Là cái phương chưa rõ cả mặt emChưa khóc kịp bao bạn bè nhắm mắtLà cái phương nấm mộ người giữ đấtChớp bên đường như một ánh sao nâu.Phương ấy dài ngút ngút Cà MauNơi trắng sóng, lá rừng xanh ngắt ngắtÔi phương ấy ở đâu tôi cũng gặpHát vô bờ chữ Đất, lá cây ơi!Phương ấy còn ở mãi trong tôiNgỡ nâng lấy tay mình, ngỡ như người biết nóiPhương ấy ơi! Suốt đời như dấu hỏiTrên hai vai tuổi trẻ – trước chân trời.Nguồn: Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, Hoàng Nhuận Cầm, NXB Hội nhà văn, 2007

Thơ: Phương ấy | VTC1

Bài thơ: Quán cà phê mặt trời


Bài thơ: Quán cà phê mặt trời

Với bàn tay còn lấm bụi than,Anh dắt em vào quán Mặt Trời,Có lẽ cà phê pha quá ngọt,Cốc thuỷ tinh trần tục nắng thiên đường.Hai chiếc thìa trong hai chiếc cốc con,Lặng lẽ khuấy lên một điều rât lớnCuộc đuổi bắt không có ai chạy trốnAnh phập phồng bình thản đến vu vơ.Có chút gì linh diệu giống như thơLại phảng phất như phù dung mới nởĐiều bí mật anh sẵn sàng tiêt lộMà mặt trời cố chấp vẫn chưa tin.Mà mặt trời cố chấp – Nếu như em…Mà mặt trời cố chấp – Nếu như anh…Nếu mặt trời cố chấp sẽ cô đơn!Nguồn: Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, Hoàng Nhuận Cầm, NXB Hội nhà văn, 2007

Chân dung nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm
Chân dung nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm

Bài thơ: Mây cuối trời


Bài thơ: Mây cuối trời

Tưởng chẳng còn gì để mất Vân ơiLọ mực đổ trên trái tim tan nátTình yêu không giống như trong bài hátMọi sự trở về đều cay đắng như nhau.Cũng chẳng còn ai để hờn oán nữa đâuBao vết thương cuối cùng rồi cũng khỏiĐiều chưa nói, thì ngày kia anh nóiChỉ tiếc em như mây vời vợi cuối chân trời.Có con đường tự dưng hết xa xôiĐất An Tiêm – mở mắt là thấy đượcKhoảng sân ấy và mảnh vườn quen thuộcHai bông hồng nở trước lúc em đi.Ta quen nhau giản dị đến lạ kỳAnh như người say trên đường em chợt thấyNếu đã tắt – Đêm nay lại cháyCầu chúc gì trong ánh sáng Vân ơi…Nguồn: Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến, Hoàng Nhuận Cầm, NXB Hội nhà văn, 2007

Chân dung nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm
Chân dung nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm

Bài thơ: Chân dung biển


Bài thơ: Chân dung biển.

Đó là khoảng trời đằng sau cánh cửaChân dung em treo lệch trên tườngCó một bãi biển xanh như tưởng tượngVỗ xót lòngVỗ dưới mái nhà anh.

Ảnh minh họa Nguyễn Thành Lợi
Ảnh minh họa Nguyễn Thành Lợi

Bài thơ: Thành phố ngàn năm, thành phố mùa xuân


Bài thơ: Thành phố ngàn năm, thành phố mùa xuân

Đây mảnh đất rồng bay lên phẩm giáTiếng chuông chùa Trấn Quốc mãi ngân ngaMỗi con đường dẫn ta vào thần thoạiMỗi mặt người đẹp tựa một đài hoaĐây Thăng Long – đây Đông Đô – đây Hà Nội.Đây lắng hồn sông núi giữa hồn ta!Nguồn: Báo Nhân dân, số tết Canh Dần 2010

Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)

Tổng hợp bởi: Top Vozz

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button